寒夜吟

唐代 包融
九衢金吾夜行行,上宫玉漏遥分明。霜飙乘阴扫地起, 旅鸿迷雪绕枕声。远人归梦既不成,留家惜夜欢心发。 罗幕画堂深皎洁,兰烟对酒客几人。兽火扬光二三月, 细腰楚姬丝竹间。白纻长袖歌闲闲,岂识苦寒损朱颜。
jiǔ jīn xíng xíng   shàng gōng lòu yáo fēn míng shuāng biāo chéng yīn sǎo  
hóng 鸿 xuě rào zhěn shēng yuǎn rén guī mèng chéng   liú jiā huān xīn
luó huà táng shēn jiǎo jié   lán yān duì jiǔ rén shòu huǒ yáng guāng èr sān yuè  
yāo chǔ zhú jiān bái zhù cháng xiù xián xián   shí hán sǔn zhū yán