汉瞻自洞庭先归诗以志别即次见赠原韵

清代 查慎行
兼旬索句添穷忙,草根唧唧虫鸣霜。尚惭皮陆作唱和,敢与李杜争光芒。 林深雾黯蓄幽气,虹见雨霁开晴光。吟从舌端作倔强,写向纸面生低昂。 稍嫌工迟似司马,容我笑傲林泉帝。忆初弭棹同卧起,明朝联臂登高冈。 穿松踏石困俯仰,攀跻中道多徊徨。奇峰忽拔二千尺,快剑磨出莲花铓。 耸身侧足狂叫绝,生平奇境得未尝。三湘七泽旧虽到,却溯洲渚搴孤芳。 黄金荒台感燕士,画栋高阁悲滕王。十年浪走痴已极,游踪脱略失故乡。 星埃大笑一回首,摄衣才谒三高堂。所嗟筋力就疲惫,渐遣兴趣成颓唐。 眼前又当摇落候,蒹葭露白秋苍苍。不知此中有何乐,对尔意气还飞扬。 男儿生涯志未豁,善刀合学疱丁藏。百觚醉汲邻叟瓮,一枕倦寄高僧房。 得道在先成佛后,兹理反覆天应偿。逢人但拜孟东野,去我独惜张文昌。 扶筇缥缈有夙约,肯计盎底无余粮。风波冲冒总为此,子今束书我亦将。 行当长谣答黄竹,不尔妙曲赓红桑。郁郁谁能耐离索,空楼夜雨思连床。 年来万事经眼见,穷达竟分姜与汤。旧游如梦那可说,祇有末路堪评量。 名山业岂异人事,慎勿屑屑耽词章。
jiān xún suǒ tiān qióng máng   cǎo gēn chóng míng shuāng shàng cán zuò chàng   gǎn zhēng guāng máng
lín shēn àn yōu   hóng jiàn kāi qíng guāng yín cóng shé duān zuò jué jiàng   xiě xiàng zhǐ miàn shēng áng
shāo xián gōng chí shì   róng xiào ào lín quán chū zhào tóng   míng cháo lián dēng gāo gāng
chuān 穿 sōng shí kùn yǎng   pān zhōng dào duō huái huáng fēng èr qiān chǐ   kuài jiàn chū lián huā máng
sǒng shēn kuáng jiào jué   shēng píng jìng wèi cháng sān xiāng jiù suī dào   què zhōu zhǔ qiān fāng
huáng jīn huāng tái gǎn yàn shì   huà dòng gāo bēi téng wáng shí nián làng zǒu chī   yóu zōng tuō lüè shī xiāng
xīng āi xiào huí shǒu   shè cái sān gāo táng suǒ jiē jīn jiù bèi   jiàn qiǎn xìng chéng tuí táng
yǎn qián yòu dāng yáo luò hòu   jiān jiā lòu bái qiū cāng cāng zhī zhōng yǒu   duì ěr hái fēi yáng
nán ér shēng zhì wèi huō   shàn dāo xué pào dīng cáng bǎi zuì lín sǒu wèng   zhěn juàn gāo sēng fáng
dào zài xiān chéng hòu   fǎn tiān yìng cháng féng rén dàn bài mèng dōng   zhāng wén chāng
qióng piāo miǎo yǒu yuē   kěn àng liáng fēng chōng mào zǒng wèi   zi jīn shù shū jiāng
háng dāng zhǎng yáo huáng zhú   ěr miào gēng hóng sāng shuí néng nài suǒ   kōng lóu lián chuáng
nián lái wàn shì jīng yǎn jiàn   qióng jìng fēn jiāng tāng jiù yóu mèng shuō   yǒu kān píng liàng
míng shān rén shì   shèn xiè xiè dān zhāng