和陈天予见寄真字韵

宋代 吴芾
前贤惟有太丘真,岂谓于今见后身。 虽是一时为逐客,不妨千古作全人。 自从别从心如渴,却喜诗来句绝尘。 无计复陪花下醉,对花只觉倍伤春。
qián xián wéi yǒu tài qiū zhēn   wèi jīn jiàn hòu shēn
suī shì shí wéi zhú   fáng qiān zuò quán rén
cóng bié cóng xīn   què shī lái jué chén
péi huā xià zuì   duì huā zhǐ jué bèi shāng chūn