和从弟佑山家诗二首 其一

两汉 王褒
采药名山顶,时节无春冬。散云非一色,连岩异众峰。 合沓似无径,间关定有踪。山窗临绝顶,檐溜俯危松。 空林鸣暮雨,虚谷应朝钟。仙童时可遇,羽客屡相逢。 若值韩众药,当御长房龙。
cǎi yào míng shān dǐng   shí jié chūn dōng sàn yún fēi lián   yán zhòng fēng    
shì jìng   jiān guān dìng yǒu zōng shān chuāng lín jué dǐng yán   liù wēi sōng    
kōng lín míng   yīng cháo zhōng xiān tóng shí   xiāng féng    
ruò zhí hán zhòng yào   dāng zhǎng fáng lóng