和范待制秋日书怀二首游自七月病起蔬食止酒

宋代 陆游
故人无字寄相思,敢向穷途怨不知。 老病已全惟欠死,贪嗔虽断尚余痴。 数茎雪鬓江湖远,九转金丹日月迟。 畲粟山苗俱可饱,明年东去隐峨眉。
rén xiāng   gǎn xiàng qióng yuàn zhī
lǎo bìng quán wéi qiàn   tān chēn suī duàn shàng chī
shù jīng xuě bìn jiāng yuǎn   jiǔ zhuàn jīn dān yuè chí
shē shān miáo bǎo   míng nián dōng yǐn é méi