和韩致光侍郎无题三首十四韵

唐代 吴融
珠佩元消暑,犀簪自辟尘。掩灯容燕宿,开镜待鸡晨。 去懒都忘旧,来多未厌新。每逢忧是梦,长忆故延真。 杏小双圆压,山浓两点嚬。瘦难胜宝带,轻欲驭飙轮。 篦凤金雕翼,钗鱼玉镂鳞。月明无睡夜,花落断肠春。 解舞何须楚,能筝可在秦。怯探同海底,稀遇极天津。 绿柰攀宫艳,青梅弄岭珍。管纤银字咽,梭密锦书匀。 厌胜还随俗,无疑不避人。可怜三五夕,妩媚善为邻。 舞转轻轻雪,歌霏漠漠尘。漫游多卜夜,慵起不知晨。 玉箸和妆裛,金莲逐步新。凤笙追北里,鹤驭访南真。 有恨都无语,非愁亦有嚬。戏应过蚌浦,飞合入蟾轮。 杯样成言鸟,梳文解卧鳞。逢迎大堤晚,离别洞庭春。 似玉曾夸赵,如云不让秦。锦收花上露,珠引月中津。 木为连枝贵,禽因比翼珍。万峰酥点薄,五色绣妆匀。 獭髓求鱼客,鲛绡托海人。寸肠谁与达,洞府四无邻。 绮阁临初日,铜台拂暗尘。鷾鸸偏报晓,乌鶂惯惊晨。 鱼网裁书数,鹍弦上曲新。病多疑厄重,语切见心真。 子母钱征笑,西南月借嚬。捣衣嫌独杵,分袂怨双轮。 贝叶教丹觜,金刀寄赤鳞。卷帘吟塞雪,飞楫渡江春。 解织宜名蕙,能歌合姓秦。眼穿回雁岭,魂断饮牛津。 药自偷来绝,香从窃去珍。茗煎云沫聚,药种玉苗匀。 草密应迷客,花繁好避人。长干足风雨,遥夜与谁邻。
zhū pèi yuán xiāo shǔ   zān chén yǎn dēng róng yàn 宿   kāi jìng dài chén
lǎn dōu wàng jiù   lái duō wèi yàn xīn měi féng yōu shì mèng   cháng yán zhēn
xìng xiǎo shuāng yuán   shān nóng liǎng diǎn pín shòu nán shèng bǎo dài   qīng biāo lún
fèng jīn diāo   chāi lòu lín yuè míng shuì   huā luò duàn cháng chūn
jiě chǔ   néng zhēng zài qín qiè tàn tóng hǎi   tiān jīn
绿 nài pān gōng yàn   qīng méi nòng lǐng zhēn guǎn xiān yín yàn   suō jǐn shū yún
shèng hái suí   rén lián sān   mèi shàn wèi lín
zhuǎn qīng qīng xuě   fēi chén màn yóu duō   yōng zhī chén
zhù zhuāng   jīn lián zhú xīn fèng shēng zhuī běi   fǎng 访 nán zhēn
yǒu hèn dōu   fēi chóu yǒu pín yīng guò bàng   fēi chán lún
bēi yàng chéng yán niǎo   shū wén jiě lín féng yíng wǎn   bié dòng tíng chūn
shì céng kuā zhào   yún ràng qín jǐn shōu huā shàng   zhū yǐn yuè zhōng jīn
wèi lián zhī guì   qín yīn zhēn wàn fēng diǎn báo   xiù zhuāng yún
suǐ qiú   jiāo xiāo tuō hǎi rén cùn cháng shuí   dòng lín
lín chū   tóng tái àn chén ér piān bào xiǎo   guàn jīng chén
wǎng cái shū shù   kūn xián shàng xīn bìng duō è zhòng   qiè jiàn xīn zhēn
qián zhēng xiào   西 nán yuè jiè pín dǎo xián chǔ   fēn mèi yuàn shuāng lún
bèi jiào dān   jīn dāo chì lín juàn lián yín sāi xuě   fēi jiāng chūn
jiě zhī míng huì   néng xìng qín yǎn chuān 穿 huí yàn lǐng   hún duàn yǐn niú jīn
yào tōu lái jué   xiāng cóng qiè zhēn míng jiān yún   yào zhǒng miáo yún
cǎo yīng   huā fán hǎo rén cháng gàn fēng   yáo shuí lín