和贺兰判官望北海作

唐代 高适
圣代务平典,輶轩推上才。迢遥溟海际,旷望沧波开。 四牡未遑息,三山安在哉。巨鳌不可钓,高浪何崔嵬。 湛湛朝百谷,茫茫连九垓。挹流纳广大,观异增迟回。 日出见鱼目,月圆知蚌胎。迹非想像到,心以精灵猜。 远色带孤屿,虚声涵殷雷。风行越裳贡,水遏天吴灾。 揽辔隼将击,忘机鸥复来。缘情韵骚雅,独立遗尘埃。 吏道竟殊用,翰林仍忝陪。长鸣谢知己,所愧非龙媒。
shèng dài píng diǎn   yóu xuān tuī shàng cái tiáo yáo míng hǎi   kuàng wàng cāng kāi
wèi huáng   sān shān ān zài zāi áo diào   gāo làng cuī wéi
zhàn zhàn cháo bǎi   máng máng lián jiǔ gāi liú guǎng 广   guān zēng chí huí
chū jiàn   yuè yuán zhī bàng tāi fēi xiǎng xiàng dào   xīn jīng líng cāi
yuǎn dài 屿   shēng hán yīn léi fēng xíng yuè cháng gòng   shuǐ è tiān zāi
lǎn pèi sǔn jiāng   wàng ōu lái yuán qíng yùn sāo   chén āi
dào jìng shū yòng   hàn lín réng tiǎn péi cháng míng xiè zhī   suǒ kuì fēi lóng méi