和何司空委心亭题壁四首 其二

明代 顾璘
仕止辩时义,岂徒决归休。措意非中和,亦复乖天游。 阳至百物熙,商清火西流。一为机心间,徒愧海上鸥。 所以鲁东门,迟迟出尼丘。陶公会末造,矩矱难与俦。 山林岂不美,堂陛贵献酬。仰怀海岳恩,吾力讵承不。 古人当龃龉,遥情属沉忧。道有均休戚,贞则宜黾求。
shì zhǐ biàn shí   jué guī xiū cuò fēi zhōng   guāi tiān yóu
yáng zhì bǎi   shāng qīng huǒ 西 liú wèi xīn jiān   kuì hǎi shàng ōu
suǒ dōng mén   chí chí chū qiū táo gōng huì zào   yuē nán chóu
shān lín měi   táng guì xiàn chóu yǎng huái 怀 hǎi yuè ēn   chéng
rén dāng   yáo qíng shǔ chén yōu dào yǒu jūn xiū   zhēn mǐn qiú