和槐楼瓶中芍药即用原韵

宋代 王存
盆盎能留绝世姿,浪蜂惊蝶莫教窥。幸逃风雨犹为福,取媚轩窗暂入时。 赠远祇应怀孟弋,埋香须遣近要离。大千春色从人看,比似鹪鹩借一枝。
pén àng néng liú jué shì 姿   làng fēng jīng dié jiào kuī xìng táo fēng yóu wèi   mèi xuān chuāng zàn shí
zèng yuǎn yīng huái 怀 mèng   mái xiāng qiǎn jìn yào qiān chūn cóng rén kàn   jiāo liáo jiè zhī