和蛟峰先生熟睡吟

宋代 何梦桂
幕苍天,席大地, 睡去不知人世事。觉来榻上总埃尘, 口不能言睡中义。古今万事昼夜同, 万八千年只一寐。荣辱事, 真梦里,黄梁一枕邯郸市。 北窗谩说晋朝臣,周公不见吾衰矣。 日高丈五闭柴门,不知身世华胥氏。 不毡不被老希夷,山上白云霞流水。 得失事,真梦里, 鹿焦翻覆终成戏。人言夜半息如雷, 我纵行行还美睡。
cāng tiān    
shuì zhī rén shì shì jué lái shàng zǒng āi chén    
kǒu néng yán shuì zhōng jīn wàn shì zhòu tóng    
wàn qiān nián zhǐ mèi róng shì    
zhēn mèng   huáng liáng zhěn hán dān shì  
běi chuāng màn shuō jìn cháo chén   zhōu gōng jiàn shuāi  
gāo zhàng chái mén   zhī shēn shì huá shì  
zhān bèi lǎo   shān shàng bái yún xiá liú shuǐ  
shī shì   zhēn mèng  
鹿 jiāo fān zhōng chéng rén yán bàn léi    
zòng xíng xíng hái měi shuì