和林和靖先生梅韵

宋代 胡铨
风亭小立梦初残,步步凌空对广寒。 照眼双明清可掬,闲情一味淡相看。 晓萦瑞雾黏初润,晴映高云暴未乾。 三嗅临风思无限,蕊宫遥夜酒初阑。
fēng tíng xiǎo mèng chū cán   líng kōng duì guǎng 广 hán  
zhào yǎn shuāng míng qīng   xián qíng wèi dàn xiāng kàn  
xiǎo yíng ruì nián chū rùn   qíng yìng gāo yún bào wèi qián  
sān xiù lín fēng xiàn   ruǐ gōng yáo jiǔ chū lán