和李尚书画射虎图歌

唐代 独孤及
饥虎呀呀立当路,万夫震恐百兽怒。彤弓金镞当者谁, 鸣鞭飞控流星驰。居然画中见真态,若务除恶不顾私。 时和年丰五兵已,白额未诛壮士耻。分铢远迩悬彀中, 不中不发思全功。舍矢如破石可裂,应弦尽敌山为空。 杀气满堂观者骇,飒若崖谷生长风。精微入神在毫末, 作缋造物可同功。方叔秉钺受命新,丹青起予气益振, 底绥静难巧可拟,嗟叹不足声成文。他时代天育万物, 亦以此道安斯民。
dāng   wàn zhèn kǒng bǎi shòu tóng gōng jīn dāng zhě shuí  
míng biān fēi kòng liú xīng chí rán huà zhōng jiàn zhēn tài   ruò chú è
shí nián fēng bīng   bái é wèi zhū zhuàng shì chǐ fēn zhū yuǎn ěr xuán gòu zhōng  
zhōng quán gōng shě shǐ shí liè   yīng xián jìn shān wèi kōng
shā mǎn táng guān zhě hài   ruò shēng cháng fēng jīng wēi shén zài háo  
zuò huì zào tóng gōng fāng shū bǐng yuè shòu mìng xīn   dān qīng zhèn  
suí jìng nán qiǎo   jiē tàn shēng chéng wén shí dài tiān wàn  
dào ān mín