和李生九日二首

宋代 胡寅
骚客悲秋心易催,主人醪醴正时哉。 登高何必仙家术,酬节聊凭笑口开。 凤岭胜游诗自好,龙山高宴首空回。 独余眇莽梁园念,想见黄花满吹台。
sāo bēi qiū xīn cuī   zhǔ rén láo zhèng shí zāi
dēng gāo xiān jiā shù   chóu jié liáo píng xiào kǒu kāi
fèng lǐng shèng yóu shī hào   lóng shān gāo yàn shǒu kōng huí
miǎo mǎng liáng yuán niàn   xiǎng jiàn huáng huā mǎn chuī tái