和秦彦容韵 其三

金朝 李俊民
猎犬已为兔死烹,犹向汉俎分杯羹。脚靴手板冻欲裂,尚立唐阶没膝雪。 三寸舌为帝者师,终比赤松见事迟。相看一笑在目击,何用左思招隐诗。 出门便是天坛路,云閒指点巢仙处。不辞杖屦从子游,王者之后养老在西序。
liè quǎn wèi pēng   yóu xiàng hàn fēn bēi gēng jiǎo xuē shǒu bǎn dòng liè   shàng táng jiē méi xuě
sān cùn shé wèi zhě shī   zhōng chì sōng jiàn shì chí xiāng kàn xiào zài   yòng zuǒ zhāo yǐn shī
chū mén biàn 便 shì tiān tán   yún xián zhǐ diǎn cháo xiān chù zhàng cóng yóu   wáng zhě zhī hòu yǎng lǎo zài 西