和秦彦容韵 其四

金朝 李俊民
谷因辟后厌鼎烹,那在丘嫂轑釜羹。冠未挂前已先裂,一簪却上山头雪。 我虽无师心我师,速修何恨下手迟。论中自得养生理,笔底尽是游仙诗。 休向回车问前路,终须有个安排处。晴窗点检白云篇,不知谁为作者序。
yīn hòu yàn dǐng pēng   zài qiū sǎo láo gēng guān wèi guà qián xiān liè   zān què shàng shān tóu xuě
suī shī xīn shī   xiū hèn xià shǒu chí lùn zhōng yǎng shēng   jìn shì yóu xiān shī
xiū xiàng huí chē wèn qián   zhōng yǒu ān pái chù qíng chuāng diǎn jiǎn bái yún piān   zhī shuí wéi zuò zhě