和邵有初遣怀
每见清谈胜,豁然人意开。书如秋蚓结,才拥蜀江来。
雪尽春生柳,沙晴路有梅。柴门常寂寞,相过定无猜。
měi
每
jiàn
见
qīng
清
tán
谈
shèng
胜
,
huò
豁
rán
然
rén
人
yì
意
kāi
开
shū
。
rú
书
qiū
如
yǐn
秋
jié
蚓
cái
结
,
yōng
才
shǔ
拥
jiāng
蜀
lái
江
来
。
xuě
雪
jǐn
尽
chūn
春
shēng
生
liǔ
柳
,
shā
沙
qíng
晴
lù
路
yǒu
有
méi
梅
chái
。
mén
柴
cháng
门
jì
常
mò
寂
xiāng
寞
,
guò
相
dìng
过
wú
定
cāi
无
猜
。