何生姬人有怨诗

南北朝 王僧孺
寒树栖羁雌,月映风复吹。逐臣与弃妾,零落心可积。 宝琴徒七弦,兰灯空自枝。颦谷不足效,啼妆拭复垂。 同衾成楚越,异国非仳离。
hán shù   yuè yìng fēng chuī zhú chén qiè líng   luò xīn    
bǎo qín xián   lán dēng kōng zhī pín xiào   zhuāng shì chuí    
tóng qīn chéng chǔ yuè   guó fēi