和叔夏海棠次东坡韵

宋代 胡寅
久矣心灰形槁木,有烂锦衾谁与独。 殷勤调护得繁枝,抹黛施朱尽凡俗。 池上靓妆开晓镜,露晞娇润离汤谷。 佳人得意矜绝代,陋彼牵萝补茅屋。 真赏幸逢尊有酒,清玩可使食无肉。 十眉仿佛画难亲,百匝徘徊看未足。 两旬绿秀承红嫩,一日篱槿何能淑。 朝来但觉花照眼,夜去不梦松生腹。 休夸艳杏荫白鷼,漫说夭桃疎竹。 固知尤物人共爱,也使先生动心目。 老坡有咏记江城,少陵无句惭巴蜀。 雇我荒词陪绝唱,何异斥鷃追黄鹄。 夜来风雨太豪横,惆怅遥峰萦度曲。 不如却赋黑牡丹,寄语孔翠防抵触。
jiǔ xīn huī xíng gǎo   yǒu làn jǐn qīn shuí
yīn qín tiáo fán zhī   dài shī zhū jǐn fán
chí shàng jìng zhuāng kāi xiǎo jìng   jiāo rùn tāng
jiā rén jīn jué dài   lòu qiān luó máo
zhēn shǎng xìng féng zūn yǒu jiǔ   qīng wán shǐ 使 shí ròu
shí méi fǎng 仿 huà nán qīn   bǎi pái huái kàn wèi
liǎng xún 绿 xiù chéng hóng nèn   jǐn 槿 néng shū
zhāo lái dàn jué huā zhào yǎn   mèng sōng shēng
xiū kuā yàn xìng yīn bái xián   màn shuō yāo táo shū zhú
zhī yóu rén gòng ài   shǐ 使 xiān sheng dòng xīn
lǎo yǒu yǒng jiāng chéng   shǎo líng cán shǔ
huāng péi jué chàng   chì yàn zhuī huáng
lái fēng tài háo hèng   chóu chàng yáo fēng yíng
què hēi dan   kǒng cuì fáng chù