和陶渊明拟古九首 其四
我昔年少时,高视隘八荒。惟思涉险道,谁能戒垂堂。
南辕与北轨,所历何杳茫。一旦十年后,尽化争战场。
岂无英雄士,几人归北邙。抚此重长叹,壮志失轩昂。
敛退就衡宇,蹙蹙守一方。往事且弃置,身在亦奚伤。
wǒ
我
xī
昔
nián
年
shào
少
shí
时
,
gāo
高
shì
视
ài
隘
bā
八
huāng
荒
。
。
wéi
惟
sī
思
shè
涉
xiǎn
险
dào
道
,
shuí
谁
néng
能
jiè
戒
chuí
垂
táng
堂
。
。
nán
南
yuán
辕
yǔ
与
běi
北
guǐ
轨
,
suǒ
所
lì
历
hé
何
yǎo
杳
máng
茫
。
。
yí
一
dàn
旦
shí
十
nián
年
hòu
后
,
jǐn
尽
huà
化
zhēng
争
zhàn
战
chǎng
场
。
。
qǐ
岂
wú
无
yīng
英
xióng
雄
shì
士
,
jǐ
几
rén
人
guī
归
běi
北
máng
邙
。
。
fǔ
抚
cǐ
此
zhòng
重
cháng
长
tàn
叹
,
zhuàng
壮
zhì
志
shī
失
xuān
轩
áng
昂
。
。
liǎn
敛
tuì
退
jiù
就
héng
衡
yǔ
宇
,
cù
蹙
cù
蹙
shǒu
守
yī
一
fāng
方
。
。
wǎng
往
shì
事
qiě
且
qì
弃
zhì
置
,
shēn
身
zài
在
yì
亦
xī
奚
shāng
伤
。
。