贺新郎

宋代 韩淲
病起情怀恶。小帘栊、杨花坠絮,木阴成幄。试问春光今几许,都把年华忘却。更多少、从前盟约。拟待莺边寻好语,恍残红、零乱风回薄。思往事,信如昨。 清明寒食须行乐。算人生、何时富贵,自徒萧索。试着春衫从酒伴,乱插繁英嫩萼。信莫被、功名担阁。随分溪山供笑傲,这一身、闲处谁能缚。琴剑外,尽杯酌。
bìng qíng huái 怀 è xiǎo lián lóng yáng huā zhuì   yīn chéng shì wèn chūn guāng jīn   dōu nián huá wàng què gèng duō shǎo cóng qián méng yuē dài yīng biān xún hǎo   huǎng cán hóng líng luàn fēng huí báo wǎng shì   xìn zuó
qīng míng hán shí xíng suàn rén shēng shí guì   xiāo suǒ shì zhe chūn shān cóng jiǔ bàn   luàn chā fán yīng nèn è xìn bèi gōng míng dān suí fēn shān gōng xiào ào   zhè shēn xián chǔ shuí néng qín jiàn wài   jǐn bēi zhuó