贺新郎二十首 其十

清代 李慈铭
庭院深深处。恁低徊、轻红一抹,把愁围住。人影亭亭嫌半掩,况隔花丛无数。 更倒映、纱窗如雾。盝曲回廊烟缭绕,算句留、能有多时否。 斜日影,自来去。 当年并倚花阴语,指身边、重重卐字,个侬心绪。回首凝尘飞絮迹,难辨画裙金缕。 只略有、啼痕堪据。便是欹斜那忍换,怕馀香、犹发经时雨。 罗袖底,断魂路。
tíng yuàn shēn shēn chù nèn huí qīng hóng chóu   wéi zhù rén yǐng tíng tíng xián bàn yǎn kuàng huā   cóng shù        
gèng dào yìng shā chuāng huí láng yān liáo rào suàn   liú néng yǒu duō shí fǒu        
xié yǐng   lái  
dāng nián bìng huā yīn   zhǐ shēn biān chóng chóng wàn   nóng xīn huí shǒu níng chén fēi nán biàn   huà qún jīn      
zhǐ lüè yǒu hén kān biàn shì 便 xié rěn huàn   xiāng yóu jīng shí        
luó xiù   duàn hún