和移剌继先韵三首 其三

元代 耶律楚材
祖道门庭元简略,儿孙草里添芒索。拟心鹞子过新罗,起念白云横大漠。 迥殊四句有无中,元非三际来今昨。大海纤尘一点飞,洪炉片雪寒光烁。 玲珑四面亦无门,充塞十方绝壁落。罗列珍羞渠不食,痴人犹是贪藜藿。 祗图龙颔摘明珠,谁知虎口存活雀。坐晚犹迷一色边,崎岖鸟道横秋鹗。 可笑人间荆棘林,死者填沟空塞壑。
dào mén tíng yuán jiǎn lüè   ér sūn cǎo tiān máng suǒ xīn yào zi guò xīn luó   niàn bái yún héng    
jiǒng shū yǒu zhōng   yuán fēi sān lái jīn zuó hǎi xiān chén diǎn fēi hóng   piàn xuě hán guāng shuò    
líng lóng miàn mén   chōng shí fāng jué luò luó liè zhēn xiū shí chī   rén yóu shì tān huò    
zhī lóng hàn zhāi míng zhū   shéi zhī kǒu cún huó què zuò wǎn yóu biān   niǎo dào héng qiū è    
xiào rén jiān jīng lín   zhě tián gōu kōng sāi