和张伯温秋兴三首 其二

元代 邓雅
井梧摇落露漙漙,客子愁怀强自宽。题柱昔如司马壮,赋诗今作孟郊寒。 君从废后榛芜盛,道至穷时出处难。安得南州早宁静,读书耕稼足为欢。
jǐng yáo luò tuán tuán   chóu huái 怀 qiáng kuān zhù zhuàng   shī jīn zuò mèng jiāo hán    
jūn cóng fèi hòu zhēn shèng   dào zhì qióng shí chū chù nán ān nán zhōu zǎo níng jìng   shū gēng jià wèi huān