和张屯田秋晚灵峰东阁闲望

宋代 文同
直栏横绝紫微阴,凭久秋光照客襟。 一道山川寒色远,万家烟火夕阳深。 泾滩水落君鸦集,秦岭云高断雁沉。 此兴浩然须把酒,可怜难难异乡心。
zhí lán héng jué wēi yīn   píng jiǔ qiū guāng zhào jīn  
dào shān chuān hán yuǎn   wàn jiā yān huǒ yáng shēn  
jīng tān shuǐ luò jūn   qín lǐng yún gāo duàn yàn chén  
xīng hào rán jiǔ   lián nán nán xiāng xīn