和至聊述怀二首

宋代 王炎
管城脱帽即诗成,尚挟琴书困笔耕。 自可追风千里去,何妨警露九皋鸣。 心于外物无荣辱,身与虚名孰重轻。 醉里工为青白眼,定应阮籍是前生。
guǎn chéng tuō mào shī chéng   shàng xié qín shū kùn gēng  
zhuī fēng qiān   fáng jǐng jiǔ gāo míng  
xīn wài róng   shēn míng shú zhòng qīng  
zuì gōng wèi qīng bái yǎn   dìng yìng ruǎn shì qián shēng