和仲蒙夜坐

宋代 文同
宿鸟惊飞断雁号,独凭幽几静尘劳。 风鸣北户霜威重,云压南山雪意高。 少睡始知茶效力,大寒须遣酒争豪。 砚冰已合灯花老,犹对群书拥敝袍。
宿 niǎo jīng fēi duàn yàn hào   píng yōu jìng chén láo  
fēng míng běi shuāng wēi zhòng   yún nán shān xuě gāo  
shǎo shuì shǐ zhī chá xiào   hán qiǎn jiǔ zhēng háo  
yàn bīng dēng huā lǎo   yóu duì qún shū yōng páo