和朱子渊石柏诗

宋代 洪迈
海底灵根石效奇,山经地志不曾知。 凝红幻出珠千颗,染紫装成玉一枝。 鹤骨龙姿随质见,鸾栖凤宿与香宜。 元戎高唱真难和,愧我年来笔力衰。
hǎi líng gēn shí xiào   shān jīng zhì céng zhī  
níng hóng huàn chū zhū qiān   rǎn zhuāng chéng zhī  
lóng 姿 suí zhì jiàn   luán fèng 宿 xiāng  
yuán róng gāo chàng zhēn nán   kuì nián lái shuāi