红楼梦十二曲——世难容

清代 曹雪芹
气质美如兰,才华馥比仙。 天生成孤僻人皆罕。 你道是啖肉食腥膻,视绮罗俗厌; 却不知好高人愈妒,过洁世同嫌。 可叹这青灯古殿人将老, 辜负了红粉朱楼春色阑, 到头来依旧是风尘肮脏违心愿。 好一似无瑕白玉遭泥陷, 又何须王孙公子叹无缘?
zhì měi lán   cái huá xiān
tiān shēng chéng rén jiē hǎn
dào shì dàn ròu shí xīng shān   shì luó yàn  
què zhī hào gāo rén   guò jié shì tóng xián
tàn zhè qīng dēng diàn 殿 rén jiāng lǎo  
le hóng fěn zhū lóu chūn lán  
dào tóu lái jiù shì fēng chén āng zāng wéi xīn yuàn
hǎo xiá bái zāo xiàn  
yòu wáng sūn gōng tàn yuán