侯村寺遣怀二首 其二

唐代 王翰
我为劳形损性灵,时来野寺伴山僧。拂开素壁留新句,剔落苍苔读旧铭。 花雨远从天外至,磬声多向月中听。幽窗一夜浑无寐,洗尽尘根两耳清。
wèi láo xíng sǔn xìng líng   shí lái bàn shān sēng kāi liú xīn   luò cāng tái jiù míng
huā yuǎn cóng tiān wài zhì   qìng shēng duō xiàng yuè zhōng tīng yōu chuāng hún mèi   jǐn chén gēn liǎng ěr qīng