怀当涂石城寺

宋代 郭祥正
城东二十里,寺有古石城。过尽绿桑野,还依流水行。 水穷山亦合,老木一区平。藓留虎豹迹,岩多猿狖鸣。 楼殿横涧阴,像塑铅黄剥。庭中有高花,碧叶抱丹渥。 不知何岁年,舂容镇柔濯。山僧亦庞眉,发语颇真朴。 却读罗泰碑,始知征战场。赤谷纳箭血,夜鬼嗥冷创。 云雾第黯黪,英雄今则亡。谁建大法宇,救援弘津梁。 每来即忘还,览古恣吟眺。沿崖采菖蒲,兴发辄长啸。 偶随辟书起,末路遂难料。十年未能归,应为山僧诮。
chéng dōng èr shí   yǒu shí chéng guò jǐn sāng 绿 hái   liú shuǐ xíng    
shuǐ qióng shān   lǎo píng xiǎn liú bào yán   duō yuán yòu míng    
lóu diàn 殿 héng jiàn yīn   xiàng qiān huáng tíng zhōng yǒu gāo huā   bào dān    
zhī suì nián   chōng róng zhèn róu zhuó shān sēng páng méi   zhēn piáo    
què luó tài bēi   shǐ zhī zhēng zhàn chǎng chì jiàn xuè   guǐ háo lěng chuàng    
yún àn cǎn   yīng xióng jīn wáng shuí jiàn jiù   yuán hóng jīn liáng    
měi lái wàng hái   lǎn yín tiào yán 沿 cǎi chāng xīng   zhé cháng xiào    
ǒu suí shū   suì nán liào shí nián wèi néng guī yīng   wéi shān sēng qiào