怀尹真人

唐代 鲍溶
万里叠嶂翠,一心浮云闲。羽人杏花发,倚树红琼颜。 流水杳冥外,女萝阴荫间。却思人间世,多恐不可还。 青鸟飞难远,春云晴不闲。但恐五灵车,山上复有山。
wàn dié zhàng cuì   xīn yún xián rén xìng huā   shù hóng qióng yán
liú shuǐ yǎo míng wài   luó yīn yīn jiān què rén jiān shì   duō kǒng hái
qīng niǎo fēi nán yuǎn   chūn yún qíng xián dàn kǒng líng chē   shān shàng yǒu shān