还家寄吴世长兼简潘子真

宋代 李彭
江头杨柳曲尘姿,弄日晴空百尺丝。骑省风流还有赋,吴筠英妙更能诗。 杀鸡为黍相期处,问雁呼卿政此时。下榻深惭徐孺子,非关劳者作歌辞。
jiāng tóu yáng liǔ chén 姿   nòng qíng kōng bǎi chǐ shěng fēng liú hái yǒu   yún yīng miào gèng néng shī    
shā wéi shǔ xiāng chù   wèn yàn qīng zhèng shí xià shēn cán fēi   guān láo zhě zuò