回次妫川大寒

宋代 郑獬
地风如狂兕,来自黑山旁。 坤维欲倾动,冷日青无光。 飞沙击我面,积雪沾我裳。 岂无玉壶酒,饮之冰满肠。 鸟兽不留迹,我行安可当。 云中本汉土,几年非我疆。 元气遂隳裂,老阴独盛强。 东日拂沧海,此地埋寒霜。 况在穷腊后,堕指乃为常。 安得天子泽,浩荡渐穷荒。 扫去妖氛俗,沐以楚兰汤。 东风十万家,画楼春日长。 草踏锦靴缘,花入罗衣香。 行人卷双袖,长歌归故乡。
fēng kuáng   lái hēi shān páng  
kūn wéi qīng dòng   lěng qīng guāng  
fēi shā miàn   xuě zhān shang  
jiǔ   yǐn zhī bīng mǎn cháng  
niǎo shòu liú   xíng ān dāng  
yún zhōng běn hàn   nián fēi jiāng  
yuán suì huī liè   lǎo yīn shèng qiáng  
dōng cāng hǎi   mái hán shuāng  
kuàng zài qióng hòu   duò zhǐ nǎi wèi cháng  
ān tiān   hào dàng jiàn qióng huāng  
sǎo yāo fēn   chǔ lán tāng  
dōng fēng shí wàn jiā   huà lóu chūn zhǎng  
cǎo jǐn xuē yuán   huā luó xiāng  
xíng rén juǎn shuāng xiù   cháng guī xiāng