惠山寺九龙峰下酌泉

元代 周权
惠山郁律九龙峰,磅礡大地包鸿濛。划然一夕震风雨,欲启灵境昭神功。 六丁行空怒鞭斥,电火摇光飞霹雳。一声槌破老云根,嵌洞中开迸寒液。 道人甃玉深护藏,镜涵万古凝秋光。陆翁甄品亲试尝,翠浪煮出松风香。 我来山下讨幽境,自挈瓶罂汲清冷。味如甘雪冻齿牙,绀碧光中敲凤饼。 昏尘涤尽清净观,心源点透诗中禅。亟呼陶泓挟玄玉,挥洒字字泉声寒。 投閒半日聊此驻,孤棹明朝又东去。红尘人世几浮云,钟鼓空山自朝暮。
huì shān jiǔ lóng fēng   bàng bāo hóng 鸿 méng huá rán zhèn fēng   líng jìng zhāo shén gōng    
liù dīng xíng kōng biān chì   diàn huǒ yáo guāng fēi shēng chuí lǎo yún gēn qiàn   dòng zhōng kāi bèng hán    
dào rén zhòu shēn cáng   jìng hán wàn níng qiū guāng wēng zhēn pǐn qīn shì cháng cuì   làng zhǔ chū sōng fēng xiāng    
lái shān xià tǎo yōu jìng   qiè píng yīng qīng lěng wèi gān xuě dòng chǐ 齿 gàn   guāng zhōng qiāo fèng bǐng    
hūn chén jǐn qīng jìng guān   xīn yuán diǎn tòu shī zhōng chán táo hóng xié xuán huī   quán shēng hán    
tóu xián bàn liáo zhù   zhào míng cháo yòu dōng hóng chén rén shì yún zhōng   kōng shān zhāo