胡与几被召访别

宋代 郭祥正
已喜乘轺归玉阙,尚能骑马过柴门。离魂有底销千丈,残日无多寄一樽。 得路看君终直节,闭关唯我守空言。霜风素发频攲帽,泪对桓伊不可扪。
chéng yáo guī quē   shàng néng guò chái mén hún yǒu xiāo qiān zhàng cán   duō zūn    
de kàn jūn zhōng zhí jié   guān wéi shǒu kōng yán shuāng fēng pín mào lèi   duì huán mén