壶中天

清代 吴藻
明光长侍,自生来、锁骨仙乎非俗。面面风凉亭压水,人意淡如秋菊。 万柄荷香,千竿竹秀,半亩桐阴绿。将军何好,床头书卷连屋。 抛却天上楼台,名园小住,此境娱休沐。缓带轻裘羊叔子,换了冰纱雪谷。 白羽频挥,红尘不到,花气薰僮仆。石阑点笔,倩谁描就横幅。
míng guāng cháng shì   shēng lái suǒ xiān fēi miàn miàn fēng liáng tíng shuǐ rén   dàn qiū      
wàn bǐng xiāng   qiān gān 竿 zhú xiù   bàn tóng yīn 绿 jiāng jūn hǎo chuáng   tóu shū juàn lián    
pāo què tiān shàng lóu tái   míng yuán xiǎo zhù   jìng xiū huǎn dài qīng qiú yáng shū zi huàn   le bīng shā xuě    
bái pín huī   hóng chén dào   huā xūn tóng shí lán diǎn qiàn   shuí miáo jiù héng