壶中天(寿妇人又良人登科·七月初二)

宋代 周莘
秋来两日,因个甚、鸟鹊侵晨传喜。却是常娥亲姊妹,降作人间佳丽。黛柳长青,官梅稳亲,镜里春明媚。花颜难老,寿杯频劝浮蚁。 闻道潇酒才郎,天庭试罢,名挂登科记。昨夜凉风新过雁,还有音书来寄。千万楼台,三千粉黛,今在谁家醉。归来欢笑,一床真个双美。
qiū lái liǎng   yīn shén niǎo què qīn chén chuán què shì cháng é qīn mèi   jiàng zuò rén jiān jiā dài liǔ cháng qīng   guān méi wěn qīn   jìng chūn míng mèi huā yán nán lǎo   shòu 寿 bēi pín quàn
wén dào xiāo jiǔ cái láng   tiān tíng shì   míng guà dēng zuó liáng fēng xīn guò yàn   hái yǒu yīn shū lái qiān wàn lóu tái   sān qiān fěn dài   jīn zài shuí jiā zuì guī lái huān xiào   chuáng zhēn shuāng měi