江城子夜有流星雨,与周航邱宜钢同玩之
寒飙猎猎冷苍旻。散纤云,雨星辰。登上高楼,也拟叩天阍。
碧落红尘千万里,楼百尺,似微尘。
满天星斗碧粼粼。笑声频,愿偷存。一道流光,一个世间魂。
可恨星星都一瞬,何况是,看星人。
hán
寒
biāo
飙
liè
猎
liè
猎
lěng
冷
cāng
苍
mín
旻
。
。
sàn
散
xiān
纤
yún
云
,
yǔ
雨
xīng
星
chén
辰
。
。
dēng
登
shàng
上
gāo
高
lóu
楼
,
yě
也
nǐ
拟
kòu
叩
tiān
天
hūn
阍
。
。
bì
碧
luò
落
hóng
红
chén
尘
qiān
千
wàn
万
lǐ
里
,
lóu
楼
bǎi
百
chǐ
尺
,
shì
似
wēi
微
chén
尘
。
。
mǎn
满
tiān
天
xīng
星
dǒu
斗
bì
碧
lín
粼
lín
粼
。
。
xiào
笑
shēng
声
pín
频
,
yuàn
愿
tōu
偷
cún
存
。
。
yī
一
dào
道
liú
流
guāng
光
,
yí
一
gè
个
shì
世
jiān
间
hún
魂
。
。
kě
可
hèn
恨
xīng
星
xing
星
dōu
都
yī
一
shùn
瞬
,
hé
何
kuàng
况
shì
是
,
kàn
看
xīng
星
rén
人
。
。