江南春慢 其五 除夜立春

宋代 吴文英
剪红情,裁绿意,花信上钗股。残日东风,不放岁华去。 有人添烛西窗,不眠侵晓,笑声转、新年莺语。 旧尊俎。玉纤曾擘黄柑,柔香系幽素。归梦湖边,还迷镜中路。 可怜千点吴霜,寒销不尽,又相对、落梅如雨。
jiǎn hóng qíng   cái 绿   huā xìn shàng chāi cán dōng fēng   fàng suì huá    
yǒu rén tiān zhú 西 chuāng   mián qīn xiǎo   xiào shēng zhuǎn xīn nián yīng    
jiù zūn xiān céng bāi huáng gān róu   xiāng yōu guī mèng biān hái   jìng zhōng      
lián qiān diǎn shuāng   hán xiāo jìn   yòu xiāng duì luò méi