蒋山佛果师为缘事来而此土方饥戏赋是诗以发一笑

宋代 李纲
钟山禅老天骨奇,丛林晏座如孤罴。诸方宗仰第一义,说法舌作霹雳飞。 年来为众建广厦,胸中结构良峨巍。修梁巨栋资喜舍,瓶锡不惮东南驰。 飞腾道俗走檀越,堆积金贝罗珠玑。此方旱潦异常岁,百里稚耋方流离。 析薪鬻子给朝夕,阖境半作婴儿啼。坐看缘事莫措手,却欲反著僧伽梨。 未闻兰若泣龙象,好把信施赒寒饥。向来收拾大宝聚,随手散尽真慈悲。 惟师具眼得空观,稛载岂愁华橐归。吾言可听勿惆怅,无价宝珠元在衣。
zhōng shān chán lǎo tiān   cóng lín yàn zuò zhū fāng zōng yǎng shuō   shé zuò fēi    
nián lái wèi zhòng jiàn guǎng 广 shà   xiōng zhōng jié gòu liáng é wēi xiū liáng dòng shě píng   dàn dōng nán chí    
fēi téng dào zǒu tán yuè   duī jīn bèi luó zhū fāng hàn lǎo cháng suì bǎi   zhì dié fāng liú    
xīn zi gěi zhāo   jìng bàn zuò yīng ér zuò kàn yuán shì cuò shǒu què   fǎn zhù sēng qié    
wèi wén lán lóng xiàng   hǎo xìn shī zhōu hán xiàng lái shōu shí bǎo suí   shǒu sàn jìn zhēn bēi    
wéi shī yǎn kòng guān   kǔn zǎi chóu huá tuó guī yán tīng chóu chàng   jià bǎo zhū yuán zài