减字浣溪沙 其四

清代 况周颐
一晌温存爱落晖,伤春心眼与愁宜,画阑凭损缕金衣。 渐冷香如人意改,重寻梦亦昔游非。那能时节更芳菲。
shǎng wēn cún ài luò huī   shāng chūn xīn yǎn chóu   huà lán píng sǔn jīn  
jiàn lěng xiāng rén gǎi   zhòng xún mèng yóu fēi néng shí jié gèng fāng fēi