己亥秋陪伯山游中条穷尽山中之胜明年春迓王毅伯再过山下呈伯山

宋代 赵鼎
条山有佳色,不入俗子眼。结庐傍洓水,永与山作伴。 一脚落宦游,坐叹千里远。长恐山灵檄,重令猿鹤怨。 朅来河之湄,用意固不浅。拟从水石行,稍释烟霞恋。 而于阛阓中,举首即相见。相看犹有情,不改旧颜面。 自怜非故吾,抚心祗愧赧。唯公绝俗姿,体道任舒卷。 笑揖浮邱伯,双凫脱羁绊。步武招我陪,放歌容我乱。 窅窕空翠间,风驭蹑云栈。山亦为君容,景态互明焕。 别去今几时,兹游倏飞电。所思在岩壑,欲往不得便。 此身被官缚,事迫胡可缓。东风涨边尘,羸马注长坂。 崎曲馀百里,尽日期往返。问途策而前,不复微吟款。 向来经行处,犹作生绡展。怅念扪萝手,去敛趋庭板。 忽放微云开,顾我一笑筦。出没高树端,退避还偃蹇。 俗驾良已非,尘容更增腼。解鞍迫昏暮,假榻憩疲懒。 夜梦五老人,诘诟不容辨。局促将安之,勇退在能断。 利害甚白黑,胡为两交战。语已去飘忽,欲留不可挽。 那知有志士,居以贫为患。求田亦本谋,他日当能办。 伏枥马告劳,投林鸟知倦。岁时耕耨馀,食息桑榆暖。 优游聊卒岁,谁复议樗散。却坐洓水傍,适我结庐愿。
tiáo shān yǒu jiā   yǎn jié bàng shuǐ yǒng   shān zuò bàn    
jiǎo luò huàn yóu   zuò tàn qiān yuǎn zhǎng kǒng shān líng zhòng   lìng yuán yuàn    
qiè lái zhī méi   yòng qiǎn cóng shuǐ shí xíng shāo   shì yān xiá liàn    
ér huán huì zhōng   shǒu xiāng jiàn xiāng kàn yóu yǒu qíng   gǎi jiù yán miàn    
lián fēi   xīn zhī kuì nǎn wéi gōng jué 姿   dào rèn shū juàn    
xiào qiū   shuāng tuō bàn zhāo péi fàng   róng luàn    
yǎo tiǎo kōng cuì jiān   fēng niè yún zhàn shān wèi jūn róng jǐng   tài míng huàn    
bié jīn shí   yóu shū fēi diàn suǒ zài yán   wǎng biàn   便  
shēn bèi guān   shì huǎn dōng fēng zhǎng biān chén léi   zhù cháng bǎn    
bǎi   jìn wǎng fǎn wèn ér qián   wēi yín kuǎn    
xiàng lái jīng xíng chǔ   yóu zuò shēng xiāo zhǎn chàng niàn mén luó shǒu   liǎn tíng bǎn    
fàng wēi yún kāi   xiào guǎn chū gāo shù duān tuì   退 hái yǎn jiǎn    
jià liáng fēi   chén róng gèng zēng miǎn jiě ān hūn jiǎ   lǎn    
mèng lǎo rén   gòu róng biàn jiāng ān zhī yǒng   tuì zài 退 néng duàn    
hài shén bái hēi   wéi liǎng jiāo zhàn piāo   liú wǎn    
zhī yǒu zhì shì   pín wéi huàn qiú tián běn móu   dāng néng bàn    
gào láo   tóu lín niǎo zhī juàn suì shí gēng nòu shí   sāng nuǎn    
yōu yóu liáo suì   shuí chū sàn què zuò shuǐ bàng shì   jié yuàn