寄男抱孙

唐代 卢仝
别来三得书,书道违离久。书处甚粗杀,且喜见汝手。 殷十七又报,汝文颇新有。别来才经年,囊盎未合斗。 当是汝母贤,日夕加训诱。尚书当毕功,礼记速须剖。 喽罗儿读书,何异摧枯朽。寻义低作声,便可养年寿。 莫学村学生,粗气强叫吼。下学偷功夫,新宅锄蔾莠。 乘凉劝奴婢,园里耨葱韭。远篱编榆棘,近眼栽桃柳。 引水灌竹中,蒲池种莲藕。捞漉蛙蟆脚,莫遣生科斗。 竹林吾最惜,新笋好看守。万箨苞龙儿,攒迸溢林薮。 吾眼恨不见,心肠痛如搊.宅钱都未还,债利日日厚。 箨龙正称冤,莫杀入汝口。丁宁嘱托汝,汝活箨龙不。 殷十七老儒,是汝父师友。传读有疑误,辄告谘问取。 两手莫破拳,一吻莫饮酒。莫学捕鸠鸽,莫学打鸡狗。 小时无大伤,习性防已后。顽发苦恼人,汝母必不受。 任汝恼弟妹,任汝恼姨舅。姨舅非吾亲,弟妹多老丑。 莫恼添丁郎,泪子作面垢。莫引添丁郎,赫赤日里走。 添丁郎小小,别吾来久久。脯脯不得吃,兄兄莫捻搜。 他日吾归来,家人若弹纠。一百放一下,打汝九十九。
bié lái sān shū   shū dào wéi jiǔ shū chù shén shā   qiě jiàn shǒu
yīn shí yòu bào   wén xīn yǒu bié lái cái jīng nián   náng àng wèi dòu
dàng shì xián   jiā xùn yòu shàng shū dāng gōng   pōu
lóu luó ér shū   cuī xiǔ xún zuò shēng   biàn 便 yǎng nián shòu 寿
xué cūn xué sheng   qiáng jiào hǒu xià xué tōu gōng   xīn zhái chú yǒu
chéng liáng quàn   yuán nòu cōng jiǔ yuǎn biān   jìn yǎn zāi táo liǔ
yǐn shuǐ guàn zhú zhōng   chí zhǒng lián ǒu lāo jiǎo   qiǎn shēng dǒu
zhú lín zuì   xīn sǔn hǎo kān shǒu wàn tuò bāo lóng ér   zǎn bèng lín sǒu
yǎn hèn jiàn   xīn cháng tòng chōu   . zhái qián dōu wèi hái   zhài hòu
tuò lóng zhèng chēng yuān   shā kǒu dīng níng zhǔ tuō   huó tuò lóng
yīn shí lǎo   shì shī yǒu chuán yǒu   zhé gào wèn
liǎng shǒu quán   wěn yǐn jiǔ xué jiū   xué gǒu
xiǎo shí shāng   xìng fáng hòu wán nǎo rén   shòu
rèn nǎo mèi   rèn nǎo jiù jiù fēi qīn   mèi duō lǎo chǒu
nǎo tiān dīng láng   lèi zi zuò miàn gòu yǐn tiān dīng láng   chì zǒu
tiān dīng láng xiǎo xiǎo   bié lái jiǔ jiǔ chī   xiōng xiōng niǎn sōu
guī lái   jiā rén ruò tán jiū bǎi fàng xià   jiǔ shí jiǔ