静老容安庵二首 其一

宋代 孙觌
离离风中花,深落任所之。泛泛水中萍,流转复在兹。 静公湖海士,世网那得縻。独有铁石心,不与燥湿移。 巢肩统灵鹊,支床馀老龟。区区了官事,应解笑儿痴。
fēng zhōng huā   shēn luò rèn suǒ zhī fàn fàn shuǐ zhōng píng liú   zhuǎn zài    
jìng gōng hǎi shì   shì wǎng de yǒu tiě shí xīn   zào shī 湿    
cháo jiān tǒng líng què   zhī chuáng lǎo guī le guān shì yīng   jiě xiào ér chī