京师归至丹阳逢侯生大醉

明代 袁凯
白下西风吹夜凉,五湖秋草着微霜。 千家砧杵初凌乱,独客关山正渺茫。 归去定应残腊尽,飘零犹幸此身强。 丹阳郭里盈樽酒,且为侯芭发醉狂。
bái xià 西 fēng chuī liáng   qiū cǎo zhe wēi shuāng  
qiān jiā zhēn chǔ chū líng luàn   guān shān zhèng miǎo máng  
guī dìng yīng cán jǐn   piāo líng yóu xìng shēn qiáng  
dān yáng guō yíng zūn jiǔ   qiě wèi hóu zuì kuáng