敬亭云歌送吴子归宣城

明代 释宗泐
敬亭山中生白云,有时化作五色文。从龙下山为雨去,欲与世上袪尘氛。 由来舒卷不可测,遥天烱烱无遗迹。甘雨未洽尘未消,直使时人空叹息。 归来偃蹇敬亭上,点缀青山千万状。曾巅高拥白玉屏,半岭间张素丝障。 云兮云兮尔才未尽施,只恐复被苍龙知。乾坤上下相追随,青山欲恋无还期。
jìng tíng shān zhōng shēng bái yún   yǒu shí huà zuò wén cóng lóng xià shān wèi   shì shàng chén fēn
yóu lái shū juàn   yáo tiān jiǒng jiǒng gān wèi qià chén wèi xiāo   zhí shǐ 使 shí rén kōng tàn
guī lái yǎn jiǎn jìng tíng shàng   diǎn zhuì qīng shān qiān wàn zhuàng zēng diān gāo yōng bái píng   bàn lǐng jiān zhāng zhàng
yún yún ěr cái wèi jǐn shī   zhǐ kǒng bèi cāng lóng zhī qián kūn shàng xià xiāng zhuī suí   qīng shān liàn hái