金缕曲

清代 顾贞观
我亦飘零久。十年来、深恩负尽,死生师友。宿昔齐名非忝窃,只看杜陵穷瘦。 曾不减、夜郎僝僽。薄命长辞知己别,问人生、到此凄凉否。 千万恨,为兄剖。 兄生辛未吾丁丑。共些时、冰霜摧折,早衰蒲柳。词赋从今须少作,留取心魂相守。 但愿得、河清人寿。归日急翻行戍稿,把空名、料理传身后。 言不尽,观顿首。
piāo líng jiǔ shí nián lái shēn ēn jǐn   shēng shī yǒu 宿 míng fēi tiǎn qiè   zhǐ kàn líng qióng shòu
céng jiǎn láng chán zhòu mìng cháng zhī bié   wèn rén shēng dào liáng fǒu
qiān wàn hèn   wèi xiōng pōu
xiōng shēng xīn wèi dīng chǒu gòng xiē shí bīng shuāng cuī shé   zǎo shuāi liǔ cóng jīn shǎo zuò   liú xīn hún xiāng shǒu
dàn yuàn qīng rén shòu 寿 guī fān xíng shù gǎo 稿   kōng míng liào chuán shēn hòu
yán jìn   guān dùn shǒu