金缕曲四首 其一

清代 吴藻
一唱伤心曲。古今来、才原妨命,慧难修福。见说玉楼词赋手,偶向软红托足。 回首处、山丘华屋。目断湘江云万叠,泪斑斑,不到千竿竹。 歌楚些,放声哭。 秦嘉逝矣悲徐淑。不如它、寻常燕子,双飞双宿。自是文章知己感,岂为天寒幽独。 愿长茂、女贞花木。留得大家椽笔在,辑仙郎、遗稿联吟轴。 彤管吏,更须续。
chàng shāng xīn jīn lái cái yuán fáng mìng huì nán   xiū jiàn shuō lóu shǒu ǒu xiàng ruǎn   hóng tuō        
huí shǒu chù shān qiū huá duàn xiāng jiāng yún wàn dié lèi bān   bān dào   qiān gān zhú   竿    
chǔ xiē   fàng shēng  
qín jiā shì bēi shū xún cháng yàn zi shuāng fēi   shuāng shì 宿 wén zhāng zhī gǎn wèi tiān   hán yōu        
yuàn zhǎng mào zhēn huā liú jiā chuán zài xiān   láng gǎo lián yín zhóu 稿        
tóng guǎn   gèng