金缕曲 题黄仲则先生词稿后即和集中原韵

清代 顾翎
展卷吟怀放。叹斯人、文章歌哭,古今同望。岂止才华倾八斗,应是闲愁无量。 休更似、落梅凄怅。鹤背风高仙骨冷,剩人间、尘土诗魂葬。 星欲坠,月痕荡。 玉笙寒彻琼筵上。记当时、金徽按拍,狂吟情况。是否嫏嬛曾有约,归去琳宫无恙。 听砧度、良宵深巷。静掩鲛纹秋梦瘦,冷西风、雪涴茱萸帐。 谁击碎,珊瑚响。
zhǎn juǎn yín huái 怀 fàng tàn rén wén zhāng   jīn tóng wàng zhǐ cái huá qīng dǒu   yìng shì xián chóu liàng
xiū gèng shì luò méi chàng bèi fēng gāo xiān lěng   shèng rén jiān chén shī hún zàng
xīng zhuì   yuè hén dàng
shēng hán chè qióng yán shǎng dāng shí jīn huī àn pāi   kuáng yín qíng kuàng shì fǒu láng huán céng yǒu yuē   guī lín gōng yàng
tīng zhēn liáng xiāo shēn xiàng jìng yǎn jiāo wén qiū mèng shòu   lěng 西 fēng xuě zhū zhàng
shuí suì   shān xiǎng