金缕曲 乙卯初春,将之扬州,或以芜城为言,悄然而止

清代 蒋春霖
雪净梅根土。被琼箫、暗将残寒,一丝吹去。碎剪东风为花瓣,分散春心几许。 料从此、红酣翠妩。蓦地思量虹桥月,是年时、刻意伤春处。 还梦到,竹西路。 扁舟待趁寒潮渡。绕空江、鹧鸪声声,乱烟无数。歌管楼台斜阳冷,换了城西戍鼓。 更不见、垂杨一树。十里深芜阴磷碧,哭青山、谁唤春魂语。 云影暗,自延伫。
xuě jìng méi gēn bèi qióng xiāo àn jiāng cán hán   chuī suì jiǎn dōng fēng wèi huā bàn fēn sǎn chūn   xīn        
liào cóng hóng hān cuì liáng hóng qiáo yuè shì nián   shí shāng chūn chù        
hái mèng dào   zhú 西  
piān zhōu dài chèn hán cháo rào kōng jiāng zhè shēng shēng luàn yān   shù guǎn lóu tái xié yáng lěng huàn le chéng   shù   西      
gèng jiàn chuí yáng shù shí shēn yīn lín qīng   shān shuí huàn chūn hún        
yún yǐng àn   yán zhù